Zinedine Zidane: Khởi đầu một huyền thoại (kỳ 22)

Anh là số 10 huyền thoại của ĐT Pháp. Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới cùng thời... Video nên xemNhững cầu thủ xuất sắc nhất đến từ 7 châu lụcWenger và những trận đấu đáng nhớ nhất với Arsenal

Zinedine Zidane: Khởi đầu một huyền thoại (kỳ 22)

Zinedine Zidane: Khởi đầu một huyền thoại (kỳ 19)

Zinedine Zidane: Khởi đầu một huyền thoại (kỳ 20)

Zinedine Zidane: Khởi đầu một huyền thoại (kỳ 21)


Đứng dưới quốc thiều…

Chẳng đủ thời gian để nói thêm gì nữa. Các thành viên của ĐT Pháp đi bộ dọc hành lang ra ngoài sân. Bước chân của họ ngập tràn ánh sáng. Phía xa xa, không khí nóng dần, nóng dần, nóng dần… Thì ra các cầu thủ Nam Phi vừa đi vừa hát. Zidane không nghe họ hát. Anh cũng không nhìn họ.


“Tôi thấy rất diệu kỳ, họ đã kết nối với chúng tôi bằng âm nhạc của họ. Nhưng lúc ấy, tôi chẳng để ý đến điều gì khác. Tôi chuẩn bị cho trận đấu theo cách riêng của mình. Mọi thứ khác không làm tôi bận tâm. Tôi thường như vậy trước mỗi trận đấu. Và ngày hôm đó, thực sự không điều gì khác có thể làm tôi mất tập trung”.



Họ cùng nhau tiến vào sân. Đi lên một chiếc thang máy nhỏ, đi theo một hành lang mới vừa được hoàn thiện nối ra sân, ở phía khán đài Bắc. ĐT Pháp nhường cho Nam Phi đi trước. Trên khắp các khán đài, tiếng reo hò bắt đầu vang dội. Màu sắc, không khí đúng với đặc trưng của vùng Midi (miền Nam nước Pháp).


Đó là một rừng hoa khổng lồ, sặc sỡ. Nếu bạn ở đó, bạn sẽ lọt thỏm và cảm giác như ngạt thở. Những mảng ô vuông sơn màu xanh lá, vàng (màu của quốc kỳ Nam Phi); xanh trắng đỏ xen kẽ nhau. Quốc kỳ Pháp và màu áo truyền thống Pháp hiện diện khắp nơi: mặt nạ, đốm, tóc giả, cờ,… Trên mỗi gương mặt trên khán đài là một nét đặc trưng Pháp. Họ hò reo, hát múa và không ngừng vỗ tay cổ vũ ngay cả khi trận đấu còn chưa bắt đầu.


Từ hàng ghế đầu đến những chỗ ngồi tít phía trên, các máy quay, máy ảnh đã sẵn sàng. Cả thế giới đang ở đó. Cả thế giới đã sẵn sàng cho ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh…


Zidane hôn lên nhẫn cưới của mình. 


“Đây không phải là mê tín dị đoan. Chỉ đơn giản trước mỗi trận đấu, tôi luôn nghĩ đến Véronique, vợ tôi. Nàng theo tôi trên mọi hành trình, mọi trận đấu. Nàng là thói quen, là tiềm thức, là mọi thứ với tôi. Hôn nhẫn cưới cũng trở thành một thói quen của tôi trước mỗi trận đấu…”.



Zidane không nhìn thấy nàng. Cũng không nhìn thấy cha mẹ anh. Không nhìn thấy cả bạn bè thân thiết của mình. Không một ai hết. Những người thân yêu nhất của anh đang ngồi đâu đó trên kia. Sân Velodrome quá lớn, quá phấn khích, quá nóng bỏng, quá cuồng nhiệt. Nhưng tất cả đều không thu hút được sự chú ý của Zidane. Anh chỉ biết rằng chuẩn bị đến giờ cử hành hát quốc ca hai nước. Trận đấu sắp bắt đầu. Anh có cảm giác như không khí đặc quánh lại. Một cảm giác nổi da gà…


Quốc ca Nam Phi trước. Rồi đến quốc ca Pháp. 11 cầu thủ áo lam đứng thẳng, nắm chặt tay nhau nghe bài La Marseillaise. Mỗi người một cảm xúc riêng khi đứng dưới quốc kỳ Pháp và nghe La Marseillaise. Khi quốc thiều cử lên, Blanc hát run run, Petit đặt tay lên ngực phải, Henry nhắm cả hai mắt, Thuram hát vang như kinh thánh…


“Thuthu (Zidane thường gọi Thuram thân mật như vậy) và La Marseillaise luôn rất đặc biệt. Chúng tôi không bao giờ quên cách anh ấy hát quốc ca…”.


Zidane lại chẳng thể hiện gì. Trán hơi nhăn lại, mắt nhìn thẳng. Anh như bất động dưới cơn bão đang phủ xuống SVĐ. La Marseillaise và Marseille. Nhiều cầu thủ đấm tay xuống sân cỏ. Đám đông chen lấn và tiếng sét nổ bên ngoài sân Vélodrome. Và số 10 của ĐT Pháp đứng im, đôi môi mím chặt.



Anh ấy hát ư?


“Tất nhiên, tôi hát bằng sâu thẳm trái tim… Tôi không nhất thiết phải hát vang lên, phải phát ra tiếng. Các đồng đội luôn hiểu tôi hát thế nào”. Nếu không chơi bóng, Thuram đã trở thành một cha đạo thực sự. 


Anh giải thích những gì muốn nói chứng minh chỉ là đứng đói diện với 60.000 khán giả đang hò reo tên anh. Giờ đây, anh là Zinedine Zidane, một cầu thủ bóng đá. Không có gì khác. Con người không phải chịu trách nhiệm cho bất kỳ ai, ngoài bản thân mình. Sự tự do của anh xứng đáng với cái giá này. Anh muốn làm những gì anh đã nói và đã hứa.


Không có gì khác. Con người không phải là người chịu trách nhiệm trả lời cho bất cứ ai ngoại trừ chính mình. Sự tự do của ông ta ở mức giá này. Người ta không có quyền tước đi điều đó. Không ai được phép thụ hưởng những gì anh nói hoặc anh làm, ngoài chính bản thân anh.


Không gian đặc quánh, im lặng bao phủ khắp nơi.

Loading...