Thư Robben gửi cho bản thân năm 16 tuổi

Cùng nghiền ngẫm bức thư đầy tâm huyết mà Arjen Robben - một siêu sao gần đi tới cái đích, gửi cho tuổi thanh xuân của mình. Video nên xemCậu bé khóc nức nở khi không lấy được bóng trong chân Kagawa6 pha kiến tạo giống nhau của Azpilicueta cho Morata mùa này

Thư Robben gửi cho bản thân năm 16 tuổi

Gửi Arjen năm 16 tuổi,


Đang là chiều thứ Năm và mẹ thì gọi tới trường. Mẹ cứ gọi mãi, gọi mãi. Có chuyện gì không ổn sao? Mẹ chẳng bao giờ gọi khi mình đang ở trong lớp mà.


Nhưng đừng lo lắng. Mọi chuyện đều ổn. Trên thực tế, nó còn tốt hơn cả ổn. Cậu sẽ không tin vào những gì nghe được khi gọi lại cho mẹ đâu. Điều đó sẽ chẳng bao giờ đến lần thứ hai.


Cậu sẽ gọi lại mẹ vào giờ nghỉ giữa 2 tiết học, vì thế phải thật nhanh lên. Trước và sau khi cậu thực hiện cuộc gọi đó, tôi chỉ muốn nói một điều mà cậu sẽ luôn mang bên mình: Luôn chơi bóng bằng khao khát vốn có. Giữ vững tinh thần để có thể làm được nhiều hơn, để trở thành số 1.


Nhớ chưa? Mọi thứ xảy ra trong đời, đừng bao giờ quên khát khao đó.


Robben những ngày đầu sự nghiệp

Robben những ngày đầu sự nghiệp


"HLV của đội 1 Groningen đã gọi ít lâu trước. Ông ấy muốn con đi cùng cả đội cho trận đấu vào cuối tuần", Mẹ nói trong sự sung sướng. Thật khó tin phải không? Tôi biết mà.


Tại sao tôi lại nhắc lại điều này? Chà, vì chúng ta sẽ nghĩ về khoảnh khắc đó rất nhiều đấy. Thời điểm mọi thứ thực sự bắt đầu. Một mùa giải nữa - mùa giải thứ 17, chuẩn bị kết thúc. Cậu đã 33 tuổi và chỉ chơi bóng theo hợp đồng năm một. Ai mà biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?


Và khi ngày kết thúc sự nghiệp đến gần, cậu sẽ bắt đầu nghĩ về ngày bắt đầu, nơi mà kết thúc đơn giản là khi trận đấu dừng lại. 


Chelsea

Đó là khi cậu ở Groningen. Ở đấy người ta cho cơ hội để đưa cậu tới PSV, rồi từ PSV để đến Chelsea. Ở tuổi 20, cậu đã ở Ngoại hạng Anh.


Còn HLV của cậu? Tên ông ấy là Jose Mourinho. Tôi nên nói trước rằng ông ấy kỳ vọng rất nhiều ở cậu cũng như những người khác. Ngay lập tức, cậu sẽ cảm thấy sự khác biệt khi chơi bóng cho một CLB Ngoại hạng Anh. Điều tiên quyết là phải cứng cáp hơn, khỏe mạnh hơn và nhanh hơn.


Khi đã đến được đây, cậu chỉ còn cách chứng tỏ mình. Phải làm cho Jose tin cậu xứng đáng lọt vào đội hình thi đấu mỗi tuần. Thấy chưa, rất nhiều thứ được nói về Jose. Ông ấy có tính cách mạnh mẽ, luôn luôn đòi hỏi. Ông ấy muốn thấy những phẩm chất tốt nhất ở cậu, cả trên sân tập lẫn thi đấu.


Hoặc là học được cách trở lại sau chấn thương. Đấy là lần đầu tiên cậu đối diện với thử thách kiểu đó. Không ai muốn khởi đầu ở nước Anh bằng một cái xương bị gãy trong giai đoạn tiền mùa giải. Cậu sẽ ngồi ngoài 2 tháng nhưng điều đó chỉ thôi thúc cậu sớm chứng tỏ bản thân trước Jose, trước đồng đội, trước Stamford Bridge và người hâm mộ.


Và cậu sẽ làm được, với bàn thắng ở phút 72 trong lần chào sân Stamford Bridge tháng 11/2004. Ngay bên góc phải vòng cấm bằng một cú sút chân trái. Mà tiện thể, hãy nhớ cho kỹ, xuất phát từ góc phải rồi sút bằng chân trái. Tập luyện hăng say động tác đó vào. Nó đến nhiều hơn cậu có thể đếm đấy.


Chelsea đã cho Robben những kỷ niệm không bao giờ quên

Chelsea đã cho Robben những kỷ niệm không bao giờ quên


Cậu chỉ có 2 năm ở đó thôi nhưng Chelsea sẽ là một bước quan trọng để cậu tự quản lý bản thân và đương đầu với những chấn thương. Đấy cũng là một tập thể đáng nhớ, không chỉ vì cậu được chơi cùng Lampard, Drogba, Cech hay Terry mà bởi cậu có những người bạn như Lampard, Drogba, Cech hay Terry ngoài sân cỏ.


Mỗi người trong số đó đều quan tâm đến người khác và cho CLB. Không khí lúc đó thật tuyệt. Nhưng sẽ có một người đặc biệt, người không chỉ quan tâm tới cậu mà tới mọi người khác: John Terry.


Một tiền vệ cánh người Hà Lan có thể học được gì từ một trung vệ người Anh? Tất cả. Điều quan trọng nhất là cậu biết ai là đội trưởng, ai là người lãnh đạo trong tập thể. Anh ấy là người cậu có thể nói mọi chuyện, không chỉ riêng bóng đá. Anh ấy sẽ cho cậu lời khuyên, những lời động viên đúng lúc. Hãy học từ anh ấy càng nhanh càng tốt.


Cậu sẽ không được chơi cùng với ai giống như Terry nữa đâu, đồng thời không bao giờ có trải nghiệm như ở Chelsea. Cũng có những danh hiệu ở Hà Lan nhưng tại Chelsea, cậu sẽ là một phần của lịch sử. Chức vô địch lần đầu tiên sau 50 năm.


Sau đó, Chelsea giành thêm những danh hiệu khác. Còn cậu sẽ có bước tiếp theo trong cuộc đời mình.

Real Madrid & Bayern Munich

Tại nước Anh, cậu sẽ cảm nhận ngay trong trận đấu đầu tiên: fan sống và hít thở bằng bóng đá. Nhưng ở Tây Ban Nha, nó rất khác. Họ không sống hay thở với bóng đá, nó giống như cuộc đời hơn.


Sau 2 năm ở đó, cậu sẽ nhận ra bóng đá cũng là một ngành kinh doanh. Cậu sẽ không hạnh phúc vì điều đó đâu. 


Thấy chưa, cho tới tận thời điểm đó, mọi thứ đều có nghĩa. Từ một thằng bé chơi bóng ở trường học, trên những sân đấu nhỏ, tới Groningen, tới PSV, tới Chelsea, tới Real Madrid... Từ danh hiệu VĐQG tới bán kết Champions League.


Sống tại Real chẳng bao giờ dễ dàng

Sống tại Real chẳng bao giờ dễ dàng


Tất cả đều hướng lên phía trước, đều là về phát triển và tìm ra những thách thức mới. Nhưng còn Bayern? Nó sẽ giống như một bước lùi hơn. Tất nhiên, họ có những danh hiệu nhưng với cậu, chỉ Champions League mới có ý nghĩa. Đấu trường đó Bayern không được đánh giá cao. Cậu cũng không giành được nó ở Chelsea và Real.


Real là đội bóng lớn nhất thế giới thời điểm đó. Cùng với họ, cậu ở trên đỉnh núi, mọi đội bóng khác đều là bước lùi. Nhưng đó sẽ là sai lầm lớn nhất đời nếu cậu nghĩ như thế. Đến Bayern sẽ là quyết định đúng đắn nhất cậu từng đưa ra trong đời.


Cậu bị đánh bại sớm vào năm 2011 nhưng vào năm sau, đó sẽ là thời khắc của Bayern. Trận chung kết Champions League 2012, ngay trước các CĐV nhà ở Allianz Arena, đối đầu với đội bóng cũ Chelsea.


Đó sẽ là một kịch bản không thế tốt hơn, ngoại trừ việc, biết nói sao cho cậu hiểu nhỉ, một cơn ác mộng. Còn rất nhiều thứ để nói về trận đấu đó, những điều cậu có thể làm nhưng không làm được. Cậu sẽ trở lại luyện tập ngay sau trận chung kết. Cậu sẽ có rất nhiều ngày như vậy trong sự nghiệp nhưng vào lúc đó, mọi người cùng chung một cảm nhận. Tất cả đều muốn một cái gì đó, mãnh liệt.


Sự báo thù

Mỗi trận đấu, kể cả ở Bundesliga hay vòng bảng Champions League đều được thực hiện quyết tâm. Mỗi chiến thắng, mỗi bàn thắng đều là để trở lại trận chung kết một lần nữa.


Còn nhớ cú sút chân trái mà tôi từng nói không? Nghĩ kỹ về điều đó. Nghĩ về nó khi cậu tiến tới trận chung kết Champions League năm đó. Nghĩ về nó, khi mà, trong hiệp 2, ngay sau khi Bayern vươn lên, Dortmund ghi bàn gỡ hòa 1-1.


Nghĩ về nó ở phút 89, khi mà chẳng còn lại nhiều thời gian. Đến từ bên phải, xử lý bóng bằng chân trái và để mọi thứ thuận theo tự nhiên. 


8 năm ở Bayern là quãng thời gian năng suất nhất trong sự nghiệp của cậu với 3 lần vào tới bán kết Champions League, 3 trận chung kết, một chức vô địch. Ngoài ra, cậu còn có 6 danh hiệu Bundesliga cùng 4 cúp quốc nội.


Robben luôn biết cách đứng lên sau thất bại

Robben luôn biết cách đứng lên sau thất bại


Nhưng ngoài những chiếc cúp, tôi nghĩ mình không thể nói trước cho cậu biết đội bóng này có ý nghĩa như thế nào với bản thân chúng ta. Thậm chí còn nhiều hơn cả những gì từng mong đợi.


Tôi sẽ rời đi sau Champions League mùa này, đó sẽ là một lối thoát lạ lùng. Nhưng điều tôi muốn cậu biết rằng ngay cả ở tuổi 33, khát khao thi đấu ngày xưa vẫn còn đó. Đó không còn là động lực để thúc đẩy bản thân tốt hơn trước. Nó đơn thuần là thứ giúp cậu giành được nhiều thứ hơn trên sân bóng.


Tôi không biết bao giờ thời khắc đó đến, khi mà sự khát khao rời bỏ chúng ta. Tôi không biết là năm sau hay là năm sau nữa. Nhưng khi nó đến, tôi tin chúng ta đều biết đó là lúc để nghĩ tới những điều gì khác. 


Có thể lùi lại, có thể bỏ cuộc... có thể thực hiện một pha đi bóng cuối, tới một cuộc phiêu lưu khác? Thời gian sẽ trả lời. Thời gian sẽ trôi rất, rất nhanh và từ bây giờ, đừng bắt mẹ phải đợi nữa.


Ký tên

- Arjen

Loading...