Thích và yêu là 2 cảm giác tưởng giống nhau nhưng khác nhau vô cùng

Tôi khựng lại 1 chút. Anh bèn nói:”Nếu được thì tôi sẽ đón cô đi làm mỗi ngày. Đằng nào tôi cũng đi qua đường này mà. Tiện thì cho cô đi nhờ.” Tôi vội từ chối nhưng Hoàng quả quyết:”Cứ làm như vậy đi, nếu không tôi sẽ giận đấy.”

Nhiều người thường hay lầm tưởng rằng thích và yêu là một, hoặc từ thích sẽ dẫn tới yêu. Nhưng thực tế không phải như vậy. Thích và yêu là 2 cảm giác tưởng giống nhau nhưng lại khác nhau vô cùng. Đừng tự ảo tưởng để rồi phải tự mình đau khổ.

Tôi là cô gái quê lên thành phố làm công nhân. Cuộc sống của cả gia đình tôi vô cùng khó khăn, tôi tuy có việc làm nhưng với đồng lương ít ỏi ở thành phố đắt đỏ vì thế vẫn rất nhọc nhằn.

Xã hội bây giờ, thấy người nghèo thì người ta khinh bỉ. Tôi cũng thuộc vào tầng lớp bị xã hội chà đạp, không được yêu thương. Bởi vậy, tôi cũng chưa bao giờ có mối tình đầu, bản thân cũng luôn nghĩ sẽ chẳng ai yêu thương 1 người như mình.

1 thời gian sau, phân xưởng của tôi bổ nhiệm 1 người giám đốc mới. Anh ta tên Hoàng, năm nay mới 29 tuổi, rất đẹp trai và giàu có. Vì vậy, bao nhiêu cô gái đều hào hứng và muốn lại gần Hoàng.

Bản thân tôi, cũng rất ngưỡng mộ anh, nhưng chẳng bao giờ tôi dám thể hiện ra ngoài vì tự biết thân phận mình.

Nào ngờ 1 hôm, chúng tôi đang ngồi ăn trưa ở căng tin thì thấy Hoàng đi vào, anh lấy đồ ăn rồi ngó nghiêng tìm chỗ. Các cô gái đều nhao nhao lên ngại ngùng, còn tôi vẫn cắm mặt ăn.

Bất ngờ:

– Tôi ngồi chỗ này được không??

Ngước lên, tôi trợn tròn mắt khi thấy Hoàng đang mỉm cười, tim đập chân run, tôi ú ớ:

– Được…được chứ ạ…

Mọi người đều nhìn tôi và Hoàng với ánh mắt dò xét.

Trước đây, tôi cứ nghĩ Hoàng là người thuộc đẳng cấp khác chúng tôi, có lẽ anh sẽ rất chảnh chọe và xa cách. Nhưng thực tế, anh vô cùng thân thiện. Ngồi xuống bàn, tôi liếc thấy đĩa đồ ăn của anh không khác gì công nhân chúng tôi, anh còn bắt đầu trò chuyện với tôi vô cùng tự nhiên:

– Cô tên Ngân phải không??

– Sao…sao…anh biết ạ??

– Biển tên cô đeo trước ngực kìa

Hoàng nói rồi cười mỉm, còn tôi đỏ mặt tía tai. Biết anh ta ghẹo mình, tôi lại cúi đầu ăn tiếp. Cả buổi, Hoàng ngồi nói rất nhiều, con tôi chỉ lắng nghe mà tai ù hết cả đi.

Sau đó, chưa ăn xong tôi đã lật đật đứng dậy:

– Tôi no rồi, xin phép đi trước.

Hoàng với theo:

– Sao cô ăn ít thế??

Tôi không đáp cắm mặt đi thẳng.

Sau hôm đó, ai cũng nói tôi cố tình lả lơi, câu dẫn giám đốc. Mấy người đồng nghiệp đều liếc xéo và nói xấu tôi.

Trong khi đó, Hoàng luôn muốn tiếp cận tôi, bằng cách nào đó, anh có số điện thoại của tôi và cứ tối đến anh lại rủ tôi đi chơi.

Mặc dù tôi đã từ chối nhiều lần, Hoàng vẫn không từ bỏ.

Một hôm, tôi đang đạp xe trên đường thì bất ngờ thủng xăm. Đang dắt bộ tìm quán sửa thì thấy tiếng còi xe hơi inh ỏi. Quay lại, tôi giật mình:

– Sếp…sếp ạ.

Hoàng bước xuống trực tiếp vác xe đạp của tôi bỏ vào cốp. Tôi ú ớ:

– Anh làm trò gì đấy??

(Ảnh minh họa)

– Mang đi sửa. Lên xe đi, tôi chở cô đi làm

Trước thái độ bá đạo đó của Hoàng, tôi cũng chỉ còn cách làm theo lời anh ta.

Trên đường đi, thấy tôi cứ run run, Hoàng bất ngờ nắm tay:

– Cô không thích tôi hay sao vậy??

Tôi rụt lại:

– Không…tôi không…tôi bình thường mà.

Hoàng cười:

– Nhìn cô đáng yêu thế này, ai cũng thích.

– Làm gì có ai – Tôi rầu rĩ.

– Có tôi đây – Hoàng đáp nhanh.

Tôi khựng lại 1 chút. Anh bèn nói:

– Nếu được thì tôi sẽ đón cô đi làm mỗi ngày. Đằng nào tôi cũng đi qua đường này mà. Tiện thì cho cô đi nhờ.

Tôi vội từ chối nhưng Hoàng quả quyết:

– Cứ làm như vậy đi, nếu không tôi sẽ giận đấy.

Nếu sếp giận thì tôi chết chắc, bởi vậy lại lần nữa tôi phải chấp hành “mệnh lệnh” của anh ta.

Nhưng bắt đầu từ hôm đó, tôi đã hy vọng rằng sẽ có 1 tình yêu đẹp với Hoàng. Có vẻ anh ta thích tôi thật lòng. Tôi đã vô cùng hạnh phúc và luôn chờ đợi.

Nhưng rồi, một hôm tôi mang cà phê lên phòng Hoàng thì thấy anh đang nói chuyên với 1 người bạn. Tiếng anh cười nham nhở:

– Mày nghĩ gì mà tao yêu đám công nhân ở đây.

– Sao tao nghe đồn mày đang thích cô nào đấy cơ mà..Hay chỉ trêu hoa ghẹo nguyệt thôi??

– Thích với yêu hoàn toàn khác nhau. Thấy vui mắt thì thích thôi chứ yêu đương phải chọn người môn đăng hộ đối chứ. Yêu cô công nhân để người ta cười thối mũi tao à??

Nói xong họ phá lên cười còn tôi thì rụng rời chân tay.

Thì ra bấy lâu nay anh ta chỉ coi tôi như 1 trò đùa, vậy mà tôi cứ ngỡ anh ta thật lòng với mình. Tôi đã quá ảo tưởng rồi. Người ta có thể nói ngàn lời thích mình nhưng 1 lời yêu cũng chưa nói, mà tôi thì đã nghĩ xa xôi như vậy, tôi cảm thấy thật xấu hổ.

HT- Theo Khoevadep

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here