Tân binh Phan Văn Đức (U23 Việt Nam): Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Chị cầm một bịch nilon. Chị đứng xa xa nhìn về cánh cửa khép hờ mà lòng nôn nao. Chị bảo, trông hắn ra gặp mặt chút rồi về lại thành phố...

Tân binh Phan Văn Đức (U23 Việt Nam): Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Người phụ nữ tôi kể trên chính là Vũ Thị Hiền, mẹ của tân binh của U23 Việt Nam - Phan Văn Đức. Tôi gặp chị Hiền ở dưới khán đài A, sân Cần Thơ, đấy là thời điểm trận chung kết giải U21 Quốc tế 2017 vừa kết thúc. U21 tuyển chọn Việt Nam của Văn Đức và các đồng đội đã không thể giữ chiếc cúp ở lại khi để thua U21 Yokohama 0-2 trong trận đấu cuối cùng của giải. 


Chiều hôm ấy, sân Cần Thơ đông hơn thường lệ và trên khán đài có những CĐV vô cùng đặc biệt của Văn Đức, đó là bố mẹ, anh chị và người thân đến từ Bình Dương. Tôi tiến tới và hỏi chị Hiền: “Sao chị không về mà còn đứng đợi ở đây?”. Với giọng xứ Nghệ đặc sệt, chị đáp: “Tui chờ thằng "cọt" (biệt danh của Văn Đức là Đức "cọt"). Động viên hắn chút. Bữa ni, đội đá cũng tốt mà đội bạn chơi hay hơn. Thua chung kết, chắc "cọt" buồn lắm!”.


“Thôi chị ra ngoài chờ cho khỏe, ở đây CĐV cũng đông, chờ xin chụp ảnh, xin chữ ký, còn lâu mới ra”, tôi nói tiếp. Chị Hiền nở nụ cười đôn hậu:“Từ Bình Dương đi xe xuống đây biết mấy tiếng đồng hồ. Đứng chờ con chút cũng chẳng sao. Ra ngoài rồi, hắn lên xe với đội, sáng mai lại đi sớm không biết có gặp được không nữa”. 


Sau hơn vài chục phút thì chị Hiền và con trai cũng gặp nhau. Tôi không biết câu chuyện giữa hai mẹ con là gì. Song nhìn đôi bàn tay đặt lên vầng trán còn nhễ nhại mồ hôi, cùng những cái vỗ về yêu thương, tôi cảm được, đấy là thứ tình cảm không đong đếm được mà chị Hiền dành cho con.


Gia đình Phan Văn Đức. Ảnh: FBNV

Rồi chiếc xe chở Văn Đức và các đồng đội cũng lăn bánh. Chị Hiện lửng thửng mấy bước, cố với tầm mắt vẩy tay chào con. Đêm ấy, cả nhà chị liên hoan bên bến Ninh Kiều nhưng Văn Đức không có mặt vì bận tập trung cùng đội và dự sinh nhật đội trưởng Lê Văn Sơn. Ngày sau gặp lại, chị Hiền khoe: “Đêm qua vui, chỉ thiếu mất thằng "cọt" nhưng dù gì cũng mừng hắn đã có một giải đấu thành công và được gọi lên U23 Việt Nam. Tôi thấy tự hào lắm khi ai ai cũng gửi lời chúc mừng gia đình”.


Qua trò chuyện, tôi mới biết chị Hiền có hai cậu con trai. Phan Văn Hiếu, người anh của Đức đã lập gia đình và đang công tác xa. Năm 2000, vợ chồng chị Hiền chuyển từ Nghệ An và Bình Dương, chịu cuộc sống tha hương cầu thực. Văn Đức trong mắt chị Hiền vẫn là một cậu bé luôn cần được quan tâm, kèm cặp. Dẫu vậy, trong từng câu nói của người mẹ ấy luôn tự hào vì những gì mà Đức đã làm được.


“Cọt xa gia đình từ năm 11 tuổi. Tuổi thơ của hắn không được như bao cậu bé khác nên tôi hơi lo lắng khi con mình có được chút thành công như hiện tại. Bóng đá cũng có cám dỗ và đã có những người phải dở dang sự nghiệp vì những điều như thế. Đức còn nhỏ lắm, tôi mong cháu đi từng bước vững chắc để có một tương lai ổn định”, chị Hiền chia sẻ.


Khi những con chữ này “lên sóng” thì Đức “cọt” đã đón xe đò từ Vinh ra Hà Nội tập trung cùng U23 Việt Nam. Năm 2017 là một năm quá thành công với tiền vệ của SLNA từ cấp độ CLB đến khi tham dự giải U21 Quốc gia lẫn Quốc tế. Đấy cũng là thứ quà tặng vô giá mà anh tặng cho người mẹ đáng kính cũng như gia đình.


Nghe chuyện của Văn Đức, tôi lại nhớ đến 2 câu thơ trong bài thơ “Con cò” của Chế Lan Viên: “Con dù lớn vẫn là con của mẹ. Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con”. 


Mẹ tuyệt vời nhất!

Loading...