“Sông có khúc, người có lúc”, ta đi đường ta vạn sự tùy duyên, không tranh đấu thì phúc báo sẽ đong đầy

Trăng có khi tròn khi khuyết, khi tỏ khi mờ, người thì có lúc hưng, lúc bại. Vậy nên làm người đôi khi lùi một bước biển rộng trời cao, vạn sự hanh thông, muôn điều hòa thuận.

Đời người có được mấy kỳ xuân? Cớ chi tranh đấu nhọc muôn phần. Xã hội đa màu, làm người thì có người thành, kẻ bại, người ung dung tự tại, kẻ sớm tối lao tâm, tất cả cũng định bởi hai chữ quan niệm của chính mình. Vậy nên:

Có những việc không cần giải thích, bởi càng giải thích thì sự việc càng sai, càng hiểu lầm.

Đạo trời vốn không phân biệt thân sơ, rất công bằng. “Gieo gió gặt bão”, “Ác giả ác báo”, hãy đợi qua vài năm, kết cục sẽ rõ ràng. Người hiền lương không sợ trời bạc đãi. Kẻ thủ ác dù trốn kỹ tới đâu cũng không thoát được lưới trời. Làm người thực khó. Trước biến động của cuộc đời, khó nhất là giữ được cái tâm tĩnh tại, xem nhẹ mọi thứ được mất. Gặp chuyện thị phi không nhất thiết lúc nào cũng phải vội vã thanh minh, biện bạch.

Ảnh internet

Ý nghĩa của đời người không phải ở chỗ người đó hiểu biết, thấu tỏ bao nhiêu sự tình mà là họ có thể xem nhẹ bao nhiêu sự tình, gạt bỏ bao nhiêu thị phi để tâm hồn giữ được sự thanh cao. Người xưa nói: “Chó ba quanh mới nằm, người ba năm mới nói”, đại ý rằng một lời phát ra phải nghĩ cho thật chín chắn. Để nói thành lời gọn ghẽ, người ta phải học ba năm. Nhưng để học được sự im lặng, có khi họ phải mất cả một đời.

Người khác nghĩ về chúng ta thế nào, điều đó không quan trọng, quan trọng đó là chúng ta sống như thế nào cho chính mình. Sĩ diện đáng bao nhiêu tiền? Tại sao chúng ta phải quan tâm cách nghĩ của người khác về mình thế nào? Chúng ta không thể khống chế được người khác nghĩ gì về mình, nhưng chúng ta có thể khống chế được bản thân nghĩ gì về người khác. Rồi một ngày mỗi chúng ta cũng sẽ minh bạch được rằng: “Làm người sống thông minh không khó, khó là sống sao cho lương thiện”, vì lương thiện chính là một sự lựa chọn.

Ảnh internet

Chớ để lúc tâm trí không vui, trong lòng chán nản mà làm tổn thương người yêu thương mình.

Có những lúc chúng ta sẵn lòng tha thứ lỗi lầm cho một người nào đó rồi nhưng lòng vẫn chẳng thể vui. Nguyên nhân chính là ta chưa thể tha thứ cho chính mình. Có những việc không cần giải thích, bởi càng giải thích thì sự việc càng sai, càng hiểu lầm.

Thứ đã không cần thì dù có tốt mấy cũng chỉ là đồ bỏ.

Đàn ông hỏng rồi bỏ đi cho đỡ chật lòng! Dù anh ta đã từng tốt đẹp đến nhường nào thì đó cũng là anh ta của ngày hôm qua chứ không phải anh ta của ngày mai. Có hay không sự thay đổi trở về nguyên vẹn như thuở trước? Chỉ vì câu hỏi ấy mà nhiều phụ nữ bỏ cả cuộc đời của mình để đi tìm câu trả lời. Càng mãnh liệt tin vào sự thay đổi thì càng cố chấp không chịu buông tay.

Chúng ta nói nhiều với nhau về sự buông bỏ nhưng vốn buông bỏ không phải là huỵch toẹt bỏ xuống một đồ vật hay một trách nhiệm. Buông bỏ đôi khi chỉ đơn giản là chấp nhận điều đang xảy ra như nó vốn vậy. Không còn khó chịu muốn và đòi thay đổi nó, muốn và mong nó sẽ phải theo ý mình. Để sống nhàn nhã tâm trí hơn. Có một trí nhàn thì hạnh phúc sẽ ập đến bất cứ khi nào đấy!

Ảnh internet

Người giỏi giao tiếp không phải là người quen biết được bao nhiêu bằng hữu mà là lúc khó khăn có bao nhiêu bằng hữu nguyện ý giúp mình. Phụ nữ không có sức cuốn hút ắt cảm thấy nam nhân hai lòng hai dạ. Đàn ông không có bản lĩnh thì mới cho rằng phụ nữ thực dụng.

Có những lúc ta cũng cần phải nói hai từ “xin lỗi” với chính mình. Bởi bao năm nay vẫn chưa học được cách yêu chính bản thân mình. Vạn sự trên đời có sinh ắt có tử, nhưng sống một ngày cũng cần phải sống một cách tốt nhất có thể. Tiền tài danh vọng có thể không có, nhưng không thể không có niềm vui, không thể không có sự chính trực, nhân nghĩa. Sông có khúc, người có lúc, an nhiên tự tại, vạn sự tùy duyên, không tranh không đấu, thiện đãi vạn vật, ắt hạnh phúc đong đầy.

Theo phunugiadinh

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here